Member
Buổi chiều hôm đó, công ty tôi quyết định không họp, không training, không nói về KPI.
Thay vào đó, sếp phát cho mỗi người một chiếc hộp và nói:
“Trong villa có rất nhiều vật ngẫu nhiên. Hãy chọn một thứ bất kỳ và kể chuyện dựa trên nó.”
Thế là cả nhóm tản ra khắp căn villa Đà Lạt cho 20 người để tìm “nhân vật chính” của mình.
Người cầm cái muỗng gỗ.
Người lấy cái nón.
Người ôm cái gối hình trái tim.
Có người chọn… viên đá trong sân.
Buổi workshop bắt đầu.
Ai cũng hồi hộp vì không biết người khác sẽ kể gì.
Người đầu tiên chọn một chiếc muỗng gỗ và kể câu chuyện về những bữa cơm gia đình thời nhỏ – nơi cả nhà chỉ có hai món nhưng luôn cười.
Nghe xong, cả nhóm như thấy đâu đó mùi cơm mới nấu và tiếng nồi lách cách.
Người khác chọn cái nón rộng vành và kể về ngày đầu tiên đi học xa nhà – mẹ tặng chiếc nón để “nắng mưa có mẹ che dùm”.
Có người bật cười, có người nhìn xuống cốc trà nóng để giấu đôi mắt đỏ.
Một bạn chọn viên đá và nói:
“Em nghĩ mình giống nó – cứng cáp bên ngoài nhưng bên trong lại dễ vỡ hơn người ta nghĩ.”
Một câu nói nhẹ nhưng làm cả phòng lặng trong vài giây.
Rồi đến lượt anh trưởng nhóm vui tính nhất công ty, người chọn cái gối trái tim và kể chuyện… thất tình hồi sinh viên.
Cả phòng cười bò nhưng rồi lại lắng xuống khi anh nói:
“Nhờ những chuyện đó, em mới hiểu mình cần gì.”
Không khí ấm như ngọn lửa nhỏ giữa trời lạnh Đà Lạt.
Không còn chức vụ.
Không còn khoảng cách.
Chỉ còn những con người đang thành thật với nhau.
Khi buổi workshop kết thúc, sếp nói một câu khiến tất cả xúc động:
“Những câu chuyện của mọi người… còn quý hơn bất kỳ buổi đào tạo nào tôi từng tổ chức.”
Tôi nhìn căn villa, nơi ánh đèn vàng đổ xuống sàn gỗ ấm, nơi tiếng thông reo ngoài sân hòa với tiếng cười trong nhà – và thấy lòng mình nhẹ như sương Đà Lạt.
Nếu không nhờ Odwin Travel tìm đúng villa Đà Lạt cho 20 người yên tĩnh, có sân rộng và không gian đủ riêng tư, chắc gì buổi workshop này đã đẹp đến vậy.
Chúng tôi đi ngủ sớm hôm đó, mang theo cảm giác mình đã hiểu nhau hơn – không phải qua công việc, mà qua những câu chuyện nhỏ xíu được kể bởi… một món đồ bất kỳ.
Thay vào đó, sếp phát cho mỗi người một chiếc hộp và nói:
“Trong villa có rất nhiều vật ngẫu nhiên. Hãy chọn một thứ bất kỳ và kể chuyện dựa trên nó.”
Thế là cả nhóm tản ra khắp căn villa Đà Lạt cho 20 người để tìm “nhân vật chính” của mình.
Người cầm cái muỗng gỗ.
Người lấy cái nón.
Người ôm cái gối hình trái tim.
Có người chọn… viên đá trong sân.
Buổi workshop bắt đầu.
Ai cũng hồi hộp vì không biết người khác sẽ kể gì.
Người đầu tiên chọn một chiếc muỗng gỗ và kể câu chuyện về những bữa cơm gia đình thời nhỏ – nơi cả nhà chỉ có hai món nhưng luôn cười.
Nghe xong, cả nhóm như thấy đâu đó mùi cơm mới nấu và tiếng nồi lách cách.
Người khác chọn cái nón rộng vành và kể về ngày đầu tiên đi học xa nhà – mẹ tặng chiếc nón để “nắng mưa có mẹ che dùm”.
Có người bật cười, có người nhìn xuống cốc trà nóng để giấu đôi mắt đỏ.
Một bạn chọn viên đá và nói:
“Em nghĩ mình giống nó – cứng cáp bên ngoài nhưng bên trong lại dễ vỡ hơn người ta nghĩ.”
Một câu nói nhẹ nhưng làm cả phòng lặng trong vài giây.
Rồi đến lượt anh trưởng nhóm vui tính nhất công ty, người chọn cái gối trái tim và kể chuyện… thất tình hồi sinh viên.
Cả phòng cười bò nhưng rồi lại lắng xuống khi anh nói:
“Nhờ những chuyện đó, em mới hiểu mình cần gì.”
Không khí ấm như ngọn lửa nhỏ giữa trời lạnh Đà Lạt.
Không còn chức vụ.
Không còn khoảng cách.
Chỉ còn những con người đang thành thật với nhau.
Khi buổi workshop kết thúc, sếp nói một câu khiến tất cả xúc động:
“Những câu chuyện của mọi người… còn quý hơn bất kỳ buổi đào tạo nào tôi từng tổ chức.”
Tôi nhìn căn villa, nơi ánh đèn vàng đổ xuống sàn gỗ ấm, nơi tiếng thông reo ngoài sân hòa với tiếng cười trong nhà – và thấy lòng mình nhẹ như sương Đà Lạt.
Nếu không nhờ Odwin Travel tìm đúng villa Đà Lạt cho 20 người yên tĩnh, có sân rộng và không gian đủ riêng tư, chắc gì buổi workshop này đã đẹp đến vậy.
Chúng tôi đi ngủ sớm hôm đó, mang theo cảm giác mình đã hiểu nhau hơn – không phải qua công việc, mà qua những câu chuyện nhỏ xíu được kể bởi… một món đồ bất kỳ.